Thực chất em là 1 cô cave, sống như vợ chồng với nhiều người đàn ông nhưng chưa lần nào kết hôn. Tôi ngậm ngùi chia tay căn biệt thự đã mua tặng em và ra đi như một kẻ thất bại.
Là người thành công trong buôn bán nhưng tôi lại dang dở đường tình duyên. Tôi ít có điều kiện gặp gỡ phụ nữ nên tìm đến Facebook để mong kết bạn trăm năm và gặp người con gái có chút nhan sắc. Tôi tuổi Quý Mão, em tuổi Tân Hợi, vậy là tam hợp, bước đầu như vậy đã thành công, lòng mừng thầm. Em cho biết đã 1 lần lỡ dở, hiện có một con trai. Ngay lần đầu gặp gỡ, tôi thực sự hạnh phúc, mãn nguyện vì tìm được ý trung nhân bởi em hợp với tôi từ sở thích ăn uống cho đến hưởng thụ ca nhạc, thơ ca, hò vè. Em khiến cho tâm hồn tôi như trẻ lại, tôi luôn sống trong tâm trạng phấn chấn như lần đầu được yêu. Chúng tôi thường ngồi bên nhau tâm sự đến sáng, kể cho nhau nghe về những biến cố thăng trầm trong cuộc đời.
Em nói vì tính chất công việc nên hàng tuần chỉ gặp nhau vào các ngày thứ ba, năm, bảy. Hàng ngày em luôn nhắn tin cho tôi hỏi thăm sức khỏe, nhắc nhở tôi nhớ ăn sáng, trưa, tối đều đặn. Tôi như cậu bé được mẹ âu yếm, nuông chiều. Tình yêu cứ lớn dần trong tôi, cho tới khi cảm giác không thế sống thiếu em. Quen nhau 1 thời gian, em đề nghị tôi đưa vào ra mắt gia đình. Em vốn là nghệ sĩ, tôi hiểu điều này rất khó vì mẹ tôi không thích giới văn nghệ sĩ. Quả nhiên, lúc em ra mắt, mẹ tôi đã đuổi em ra khỏi nhà và nói: “Xướng ca vô loài”.
Vốn bản tính cương quyết và yêu em nên tôi đã phản đối mẹ và bảo vệ tình yêu của mình. Hàng ngày tôi phân tích công việc của em cho mẹ hiểu, dần dần mẹ cũng xiêu lòng. Một lần mẹ bệnh nặng phải về nhà thương, em đã tận dụng cơ hội đó vào thăm và chăm sóc mẹ tôi chu đáo. Mẹ đã đồng ý cho tôi cưới em làm vợ.
Không còn thử thách trong tình yêu, chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới, lễ cưới được ấn định. Trước khi kết hôn chúng tôi đi chụp hình, em đã đăng lên Facebook tất cả hình cưới, bên cạnh đó chỉ đăng những hình chụp một mình, các hình có tôi thì không thấy đâu. Tôi hỏi, nàng trả lời lỡ tay xóa rồi. Duy nhất tôi được em mời đến nhà 1 lần, dẫn lên lầu tham quan, những lần khác em nói tôi ngồi đợi dưới tầng trệt.
Những lần tôi đến nhà, thái độ em tỏ ra sợ sệt, mắt đảo quanh như lo sợ điều gì, tôi cảm tiếp nhân trong bộ phận em có mùi thuốc lá, mùi của đàn ông. Khi tới nhà, em đều yêu cầu tôi phải báo trước. Tôi ngồi chuyện trò với mẹ em, em đều ngồi bên cạnh kiểm soát câu chuyện, như sợ mẹ lỡ miệng chuyện trò gì đó. Đối với con riêng của em, tôi cũng không được phép chuyện trò riêng mà phải thông qua em. Những biểu hiện này khiến tôi đã có chút hoài nghi nhưng sau tặc lưỡi và xóa bỏ hoài nghi đó.
Một vài trục trặc về quan điểm giữa chúng tôi trước khi cưới như: tôi nói em về sống chung mà em không chịu, em muốn mua căn biệt thự riêng rồi cùng sống bên đó. Em nói rước dâu vào thẳng nhà mới chứ không rước từ căn nhà em đang sống. Tôi câu hỏi vì làm lễ gia tiên thì điểm xuất phát phải tại nhà đang sinh sống, ở sao lại làm tại nhà mới. Tôi đề nghị vào nhà em sống, em nói chàng rể mà về nhà vợ như thế ai chấp nhận được, với lại gia đình em cũng không đồng ý. Cuối cùng để chiều em tôi chọn giải pháp mua căn biệt thự mới.
Cuộc sống lại đầy ắp tiếng cười lúc chúng tôi về nhà mới. Nhiều hôm em đi đóng phim rất khuya nhưng tôi đều tới đón. Công việc của tôi thường xuyên đi nước ngoài, mỗi lần đi xa vào tôi mua sắm cho em không thiếu thứ gì, tình cảm hai người lại nồng nàn, rồi tâm sự đến sáng. Biết tôi liên tục qua Mỹ, em ngỏ ý muốn cho con riêng sang du học, mong muốn của em được tôi đáp ứng trong nháy mắt.
Các cụ xưa thường nói: "Kim trong bọc cũng có ngày lòi ra", những ngày gần đây tôi thấy em có rất nhiều biểu hiện giấu giếm, dối trá trong quan hệ của chúng tôi và gia đình. Ngày lễ tình nhân, tôi đưa em đi Nha Trang đón gió, nàng dặn tôi nói với mẹ là đi đóng phim. Sau ngày cưới tôi đưa em đi Philippines hưởng tuần trăng mật, em cũng dặn tôi nói với mẹ là em chỉ ra sân bay đón tôi. Tôi thấy đắng trong lòng nhưng vì yêu 1 lần nữa lại bỏ qua tất cả.
Một lần, sau lúc ái ân em thỏ thẻ: "Chồng yêu à, vợ làm nghề diễn viên lương bổng chẳng ăn thua gì, hay là anh đầu tư cho em quán cà phê để làm thêm, vừa đỡ đần anh lại có thêm thu nhập”. Thấy nàng có ý tốt, tôi đồng ý đầu tư quán cà phê ở trung tâm Sài Gòn với giá thành khoảng một tỷ đồng.
Mặc dù bận công việc buôn bán nhưng tôi đã dồn hết sức lực, tâm huyết để kịp ngày khai trương quán. Trớ trêu thay, ngày đó cũng là ngày em rước người chồng lâu nay nay của em về ngủ ngay tại căn nhà tôi mua tặng. Càng đau lòng lúc tới làm việc với công an khu vực tại căn nhà cũ của em, tôi mới hiểu từ lâu em sống như vợ chồng với 1 người đàn ông khác ngay cả lúc đang sống với tôi. Khi tôi bắt gặp anh ta ở nhà em, em nói đây là cha nuôi của con chứ không phải cha đẻ. Người này đã theo đuổi em từ lâu nhưng em không thích. Em lấy sinh mệnh của mẹ và đứa con đó ra thề thốt với tôi.
Thực chất em là một cô cave, sống như vợ chồng với nhiều người đàn ông nhưng chưa lần nào kết hôn. Tôi ngậm ngùi chia tay căn biệt thự đã mua tặng em và ra đi như một kẻ thất bại, giận mình đã trao nhầm tình yêu cho một người con gái như thế. Mong mọi người cho tôi một lời khuyên, lời động viên trong khi này.
(Vnexpress)






0 comments:
Post a Comment